“Rác” trong tâm



Tu học thật sự thì không có mục đích nào ở tương lai, chỉ có trọn vẹn với mình đang là.

Hãy nhớ giùm thầy điều cốt lõi này.

Tu học chân chính thì không có mục đích nào ở tương lai. Tất cả chỉ ngay đây và bây giờ.

Ngồi thiền cũng vậy, đừng bao giờ ngồi thiền với hy vọng đạt được gì đó ở tương lai.

Nếu ngồi thiền với hy vọng nào đó, là biểu hiện bị bản ngã đánh lừa rồi.

Cái gọi là “thiền” chỉ là buông xuống hoàn toàn để cảm nhận sự rỗng lặng nơi tâm, nếu như khi mình buông xuống mà tâm không rỗng lặng, và nó cứ khởi lên khởi lên, chứng tỏ rằng mình đã lưu trữ trong tâm rất nhiều rác.

Rác của tâm là gì?

Trong đời sống hàng ngày, những gì mình làm mà mình không rõ biết thì cái đó trở thành “rác” trong tâm.

Những gì mình làm một cách vô thức, không được nhận biết rõ ràng sẽ trở thành rác trong tâm.

Giả sử như bây giờ ai nói cái gì đó mà mình nổi sân, nhưng mà mình biết rõ là đang sân, thì sân này không phải là rác.

Nhưng nếu đang sân mà mình chỉ để ý đối tượng làm mình sân, thì càng thấy đối tượng sân càng tăng lên. Sau đó mình thấy cơn sân qua đi, thật ra cơn sân ấy nó đã lưu vào trong Bhavaga (tiềm thức). Bắc tông gọi là A-lại-da-thức, Nam tông gọi là tiềm thức (Bhavaga).

Những phản ứng của thân-tâm mà mình không rõ biết, thì chúng lưu hết vào trong đó. Giờ mình ngồi yên một cái là chúng khởi lên khởi lên khởi lên.

Sự khởi lên này giúp mình thấy rằng tâm mình còn quá nhiều vọng động, tức trong tâm mình còn quá nhiều rác.

Tại sao lúc bình thường chúng không khởi?

Tại lúc đó mình đang làm cái này, đang làm cái kia, đang chú tâm vào cái nọ, nên chúng khởi lên mà mình không biết, chứ không phải không khởi.

Trong đời sống hàng ngày mình bị cuốn vào rất nhiều thứ, cho nên mình không thấy rõ tâm mình đang khởi lên những gì. Do mình không thấy không biết nên chúng khởi lên xong lại được đưa vào tiềm thức.

Cứ thế thành cả khối rác, khối tập khí ở trong đó. Chỉ cần ngồi yên một lát là chúng lại đùng đùng khởi lên.

Cho nên chỉ có một cách duy nhất là thường trở về trọn vẹn rõ biết thân-tâm trong mọi hoạt động hàng ngày.

Mức độ trọn vẹn rõ biết càng tốt thì rác trong nội tâm càng ít.

Cho đến khi tâm không còn rác nữa, thì chỉ cần ngồi và buông xuống là tâm yên hoàn toàn.

Khi đó gọi là tâm tịch tịnh & vắng lặng, rỗng lặng trong sáng như “hồ nước trong” vậy.

Lúc đó mình mới thấy ra, bản chất của tâm vốn là thanh tịnh & trong sáng…

Thầy Viên Minh


Publié le : 31-08-2026 - 06:25